Saturday, November 12, 2016

The End Of The World - Ngày Tận Thế

Hát xong rồi. Dưới đây là bản của ... ca sĩ hát, từ YouTube:



Bản của Bảy Ròm trình bày? Chỉ có một mình Bảy Ròm nghe mới không cười mà thôi. :)
Một phần, đây là bản nhạc viết theo tone nữ, Bảy hát nghe ngang phè!

 The End of the World

Why does the sun go on shining?
Why does the sea rush to shore?
Don't they know it's the end of the world
'Cause you don't love me anymore?
Why do the birds go on singing?
Why do the stars glow above?
Don't they know it's the end of the world?
It ended when I lost your love
I wake up in the morning and I wonder
Why ev'rything is the same as it was
I can't understand, no, I can't understand
How life goes on the way it does

Tận Cùng của Thế Giới

Tại sao trời vẫn chiếu sáng?
Tại sao biển vẫn vỗ bờ?
Biển và trời vẫn không biết rằng ngày tận thế đã tới?
Bởi vì anh không còn yêu em nữa

Tại sao chim vẫn ca hát?
Tại sao sao trời vẫn lấp lánh?
Chim và sao không biết rằng ngày tận thế đã tới?
Thế giới đã tận cùng, ngày em mất đi tình yêu của anh.

Em thức dậy khi trời sáng, và phân vân
Sao mọi vật vẫn như bình thường
Em không hiểu. Em không hiểu nỗi
Sao cuộc đời vẫn trôi qua bình lặng!

BR 

*****
Chưa! Chưa thể tận thế được, khi Bảy Ròm chưa ráng hát cho bằng được bản nhạc này! :)


Sẽ Không Bao Giờ Yêu (nữa)


Bữa nay thứ Năm...



BR

Khúc Tình Buồn


Bữa nay thứ Năm!



BR

Sao Em Nỡ Đành Quên


Youtube xóa video này rồi. Bảy Ròm đang tính cách khác.
Quý khán giả tạm thưởng thức tác phẩm này:


 

BR
 

Monday, October 17, 2016

Nghệ thuật giao tiếp

Cuốn sách có đoạn này hay:


They say the pen is mightier than the sword. It is, but the tongue is even mightier than the pen. Our tongues can bring crowds to laughter, to tears, and often to their feet in shouting appreciation. Orators have moved nations to war or brought lost souls to God. And what is their equipment? The same eyes, ears, hands, legs, arms, and vocal chords you and I have. Perhaps a professional athlete has a stronger body or a professional singer is blessed with a more beautiful singing voice than the one we were doled out. But the professional speaker starts out with the same equipment we all have. The difference is, these jawsmiths use it all. They use their hands, they use their bodies, and they use specific gestures with heavy impact. They think about the space they’re talking in. They employ many different tones of voice, they invoke various expressions, they vary the speed with which they speak . . . and they make effective use of silence.


You may not have to make a formal speech anytime soon, but chances are sometime (probably very soon) you’re going to want people to see things your way. Whether it’s persuading your family to spend their next vacation at Grandma’s, or convincing the stockholders in your multimillion-dollar corporation that it’s time to do a takeover, do it like a pro.

Bảy Ròm dịch đại khái là như vầy:

Người ta nói rằng cây bút có sức mạnh hơn cả cây kiếm. Đúng vậy, nhưng cái lưỡi của con người mình còn có ma lực hơn cả cây bút. Lời nói có thể đem lại tiếng cười cho biết bao nhiêu người, có thể làm rơi bao nhiêu nước mắt, hoặc thường người ta phải quỳ gối để ca ngợi. Những nhà hùng biện có thể đưa các quốc gia lâm vào cảnh chiến tranh, hoặc cứu vớt những linh hồn tội lỗi về với Thượng Đế. Họ sử dụng những thiết bị nào vậy? Cũng chỉ là mắt mũi, tay chân, và tiếng nói mà bạn và tôi, ai cũng sở hữu. Có lẽ rằng một nhà thể thao chuyên nghiệp có được một thân hình khỏe mạnh và một ca sĩ chuyên nghiệp được trời phú cho giọng hát tuyệt vời hơn tụi mình. Nhưng một người diễn thuyết chuyên nghiệp bắt đầu cũng chỉ từ những gì mà mọi người đều có. Điều đáng nói là những người "thợ miệng" này sử dụng tất cả những gì họ có và họ cần. Họ sử dụng tay chân, cơ thể, và họ sử dụng những cử chỉ đặc biệt và đem lại những tác dụng rất hiệu quả. Họ suy nghĩ tới khoảng không gian khi họ đang nói. Họ vận dụng nhiều âm điệu khác nhau, chọn lựa nhiều cách biểu lộ nét mặt... Họ biết ăn nói khi nhanh khi chậm .. và họ biết sử dụng cả những lúc yên lặng.

Bạn có thể chưa biết cách diễn thuyết theo đúng nghi thức, nhưng cơ hội (có thể là rất sớm) sẽ là một ngày bạn muốn mọi người nhìn sự vật theo ý bạn muốn. Có thể đó là vài câu bàn luận để gia đình đồng ý đi nghỉ mát ở nhà ông bà, hoặc thuyết phục những người cổ đông trong công ty chịu chi tiền đầu tư, bạn cần phải biết ăn nói thiệt chuyên nghiệp.

...
Người ta coi trọng việc ăn nói quá hả? Điều đó chứng tỏ rằng biết ăn nói sao cho vừa hợp lý, hợp tình thì lời mình nói chẳng khác gì một vũ khí giúp mình dễ dàng thắng thế trong khi giao tiếp.

Nhưng đây mới là điều Bảy Ròm suy nghĩ: Cũng một lời nói, mình có thể làm tan chảy trái tim người khác. Vậy thì tốt quá! Cũng một lời nói, mình có thể làm người ta đau lòng mà không thể có thứ thuốc thang nào có thể chữa lành. Mình có nên quá vô tình, bạ đâu nói đó, không hề suy nghĩ, để rồi nỗi đau của người khác là chuyện giỡn chơi của mình?

Cây bút mạnh hơn cây kiếm, nhưng lời nói còn mạnh hơn cả cây bút. Lời nói có thể giết chết mạng người. Xin hãy cẩn thận và đừng quá vô tình.

BR

Ích kỷ?

Bảy Ròm có ích kỷ hay không?

Chiều nay tan làm, có ghé tiệm tạp hóa trước khi về nhà. Trời nóng khủng khiếp! Quên chụp hình nhiệt kế trong xe; tuy nhiên, cách đây mấy bữa, trong xe chỉ 107 độ F (41.7 độ C). 



Từ bãi đậu xe, chuẩn bị về nhà thì Bảy thấy ông già kia ngồi bên cạnh bãi cỏ, có con chó ngồi bên cạnh. Từ đó vô tới chổ cửa tiệm thì còn xa lắm. Bãi đậu xe của tiệm này khá lớn. Bảy lái xe đi chậm và tới gần coi thử họ có cần giúp đỡ chuyện gì. Có ai đó đã cho thức ăn, cả chủ và chó có vẻ xơ xác, áo quần ông già, dĩ nhiên là rách và cũ, nhưng nét mặt cả hai không có gì rầu rĩ. Bảy kéo kiếng xe xuống, hỏi thăm. Trong xe của Bảy có bình nước lọc. Đưa ra thì ông già đón nhận vui vẻ.

Khi đó, Bảy mới chú ý đôi bàn chân của ông già. Thiệt là khó cầm được lòng. Trời nắng kiểu đó mà ông già đi chân đất!!! Ông bà ơi! :( Có lẽ vì nóng chân quá nên cả chủ và chó đều ngồi cạnh bãi cỏ, chớ da thịt nào chịu cho thấu cái nóng của mặt đất mùa này. Bảy không dừng xe được lâu; người ta mua sắm giờ tan làm và Bảy không thể cản đường xe đàng sau. Khi lái xe đi ra đường lớn để về nhà, Bảy chợt muốn quay lại cởi đôi giày đang mang trong chân để gởi tặng ông già.

Nhưng làm sao gởi tặng đôi giày được? Bảy không hề tiếc của, hoặc giá trị đồng tiền của đôi giày. Bảy chỉ là rất quý, bởi đó là quà tặng của bạn. Khớp gối của Bảy vẫn chưa lành lặn từ khi bị rách dĩa đệm khớp tới giờ; chỉ có loại giày đó mới giúp Bảy đi lại thoải mái, bớt đau và đứng được lâu. Về nhà, Bảy lấy đôi dép da vẫn mang cuối tuần, ra lại chổ tiệm kia thì ông già và con chó đi rồi. :(

Không những là ông già tội nghiệp, con chó thì lấy giày đâu mà mang? Con Venus của Bảy sướng hơn cả trăm ngàn lần, vừa mập mạp, vừa chắc thịt vì sân sau nhà Bảy lớn như cái rừng con, nó tha hồ chạy nhảy. Bảy học cách tự làm xà bong tắm cho nó, thơm mùi oatmeal (một loại hạt ngũ cốc mà người Mỹ vẫn thường ăn sáng); nó thèm được tắm. Bảy đi làm về thì nó biết nhõng nhẽo, đòi được gãi lưng. Buổi tối, hễ Bảy đưa thức ăn cho nó mà bận quá, bỏ đi liền, không nói gì hết thì nó bỏ ăn. Nó nhõng nhẽo còn hơn người; nói ngọt nó vài câu hoặc dỗ thì nó mới chịu ăn. Con chó của ông già kia thiệt đúng là xấu số!

Thôi! Gì chớ đôi giày thì Bảy đành chịu, mặc dù trong bụng thì không hề tiếc. Bảy sẵn lòng giúp người ta mà. Biết đâu một ngày kia chính mình sẽ sa cơ thất thế và chính mình cần được người khác giúp đỡ. Cầu xin cho ông già và con chó kia luôn luôn may mắn, gặp được nhiều người rộng lòng san sẻ.

Chuyện ngoài tầm tay! Thiệt sự là như vậy! Nghĩ mà chẳng vui. :(
BR