Trước mặt gia đình, người thân quen, hoặc bạn bè lâu ngày, tướng tá mình cù lần, giọng nói mình thô lỗ, cử chỉ mình nhà quê thì chắc mọi người quen rồi, không khá hơn mà cũng chẳng ai tha thiết để tâm. Hết thuốc chữa! Mọi người nghĩ vậy.
Nhưng, trước mặt người lạ mà mình cần phải giao tiếp để làm ăn, trước mặt đồng nghiệp mà mình phải đụng đầu hàng ngày, trước mặt một chàng chai hoặc một ẻm mà mình cảm thấy "chóng mặt", cần phải lấy le, thì mọi chuyện hoàn toàn khác hẳn.
Trước khi mình mở miệng một câu chào với người lạ đó thì ánh mắt, khuôn mặt, vóc dáng, cử chỉ của mình sẽ được đánh giá bởi người đối diện trong vòng mười giây đồng hồ đầu tiên.
Mười giây đồng hồ! Người ta sẽ có ấn tượng đầu tiên về mình, cho dù mình chưa hề mở miệng. Tiếng Mỹ có câu "You will never have a second chance to make first impression." - Bạn sẽ không bao giờ có cơ hội lần thứ nhì để tạo ra ấn tượng đầu tiên. Quan trọng vậy hả? Vậy trong mười giây đồng hồ đầu tiên đó, mình nên làm gì, trước khi mình kịp mở miệng?
1. Miệng: Cười!
Nhưng đừng cười liền ngay tại chổ. Khi gặp ai đó, bạn ráng nhìn thẳng vào mặt họ, dừng lại một hai giây đồng hồ. Từ từ nhoẻn miệng cười, và phải cười thiệt tươi, cả trong khóe mắt. Một hai giây đồng hồ đầu tiên dừng lại và chưa cười đó có tác dụng rất mạnh. Người đối diện nghĩ rằng bạn có suy nghĩ trước khi cười, và nụ cười đó là dành cho chính họ.
2. Mắt: Nhìn thẳng vào người đối diện.
Đừng liếc ngang liếc dọc, đừng nhìn đi đâu khác khi đang nói chuyện. Nếu cần phải nhìn đi chổ khác thì phải làm thiệt chậm.
3. Mắt (tập hai): :)
Trong trường hợp đang nói chuyện chung với một nhóm người, trong đó có một người mà mình cần gây ấn tượng tốt, hoặc muốn trở nên thân cận, thì mình "dán" mắt vô người đó cho dù người khác đang nói chuyện. Các nhà khoa học biết rõ khi có người nào nhìn mình chăm chú (và mình nhận ra điều đó) thì nhịp tim của mình sẽ thay đổi. Tùy theo chuyện họ sắp làm hoặc sắp nói gì, sự thay đổi nhịp tim của mình có thể sẽ tốt hơn, hoặc xấu hơn (thí dụ, người đó nói nhiều câu nghe dzô dziên quá, nhịp tim nào mà thay đổi tốt hơn?).
4. Vóc dáng:
Đứng thẳng người, ưỡn vai rộng, mắt nhìn thẳng, mặt tươi, miệng mỉm cười. Dễ hiểu không? Thí dụ, gặp cô này thì ai có hứng muốn bắt chuyện? Nếu có thì cũng ít lắm.
....
Viết thêm sau.
Bảy muốn dừng lại vì có suy nghĩ này. Cuốn sách mà Bảy đang đọc thì hay lắm. Nhưng nó áp dụng khi mình giao tiếp với người ở ngoài đời, mặt đối mặt, và mình có cơ hội phô diễn ngôn ngữ của cơ thể mình, nội dung lời mình nói cũng như giọng nói ... Với bạn bè qua internet thì Bảy không tin nhiều lắm. Với người mình quen biết qua internet, mình có thể nói láo và họ không thua gì mình. :))
Chắc chắn là bạn bè qua internet cũng có người tốt, và người ta tin nhau chỉ bằng thư từ liên lạc, bằng những lần trò chuyện, mà không hề gặp mặt. Có! Ai may mắn lắm thì mới gặp được những người bạn tốt lành và hiếm có như vậy.
Mới nhìn hai người này, bạn sẽ có thiện cảm với ai nhiều hơn?
Hai người đó chỉ là một người đó bạn.
BR
Monday, September 19, 2016
Sunday, September 18, 2016
Tiếc của?
Lâu nay xài cái điện thoại LG. Thích lắm, thích hơn Samsung Galaxy, và iPhone nhiều.
Bán rồi. Chuyện bán cái điện thoại đó tức cười thì thôi. Cũng hai tháng rồi, treo bảng bán điện thoại trên internet. Có người hỏi mua, kỳ kèo và trả giá. Thấy hơi rẻ, nhưng kệ, chơi luôn. Mua cái điện thoại khác thì giữ cái cũ lại để làm gì? Bán! Tới ngày hẹn gặp để múc cháo trao tiền thì họ xù! Chơi kỳ! Không những một, hai người như vậy luôn :) Không sao. Nhưng điện thoại mới đã mua rồi.
Hí hửng xài điện thoại mới. Hư! Hỉ??? Điện thoại còn mới nguyên con mà hư! Hư thiệt! Dzận quá! Trả lại! Lấy điện thoại cũ, chưa bán được, đem ra xài lại.
Cách đây mấy bữa, thấy có cái điện thoại kia bán ở eBay, nhìn ngon cơm, và khá rẻ. Đúng là "thấy mới nới cũ", nhìn lại cái điện thoại đang xài thấy muốn ... bán dễ sợ luôn. Treo bảng khác! Người đầu tiên hỏi mua là một bà ... cảnh sát. Lại xù, "Tao đang kẹt xe, thôi tao không mua nữa."
- Cám ơn bà đã báo tin. Bà lái xe cẩn thận.
(Nhưng trong bụng thì tui biết bà mới nói láo. :) )
Có ông kia gởi email hỏi mua. Và ổng viết, "Mày làm ơn giữ điện thoại lai, đừng bán cho ai. Ngày mai tao sẽ tìm gặp." Ô kê! Giờ này tui không tin ai hết. Hễ gặp và đưa tiền tận tay mới tin. Ngày hôm sau, ổng lái xe tới thiệt. Ổng cũng bị kẹt xe, và ổng gọi diện thoại 4-5 lần, xin lỗi là tới chậm, và hứa là sẽ tới. Đi ra chổ tiệm tạp hóa chờ ổng tới. Có ông khác gởi email, hỏi mua. Trả lời ổng là đang chờ bán, sẽ báo ổng biết là có bán được hay không. Ông này tới thiệt. Đưa điện thoại cho ổng phá thử cho biết. Ổng không cần coi. Chơi sang há! Ổng nói, "Đọc mấy câu quảng cáo của mày, tao biết mày nói thiệt. Tao không cần thử."
- Cám ơn ông rất nhiều. Đây là một trong năm kiểu điện thoại đứng đầu bị tụi Tàu làm hàng giả. Cái điện thoại của tui được làm đúng từ Đại Hàn. Để tui mở ra cho ông coi.
- Tao không cần coi mà. Chỉ cần nhìn mày còn giữ cả cái hộp, giấy tờ, có pin dự trữ, có vỏ bọc và mặt kiếng bảo vệ (tempered-glass screen protector) dự trữ ... thì tao tin là mày rất cẩn thận.
Và vậy là ổng xòe tiền ra, mình đưa cái điện thoại...
Tiếc của là ở chổ này: Lâu rồi, có cái điện thoại Windows phone của hãng Nokia. Tính liệng thùng rác từ lâu. Nhờ cái tính tiếc của mà vẫn còn giữ, giờ này lấy ra xài đỡ trong lúc đón cái mới về.

Nghe nhạc từ cái điện thoại đó thì hay lắm. Bỏ điện thoại trong túi hoặc ở ghế xe bên cạnh và nghe nhạc bằng bluetooth thì hết ý:
Tiếc là cài thêm email thì nó cà dựt. Windows phone không muốn mình xài email từ chổ khác, ngoài email của Windows (Outlook). Xài internet thì nó chạy rất chậm, chỉ tới 3G là tối đa, trong khi tiền mình đã trả cho tốc độ 4G LTE. Viber hoặc Line cài vô thì cũng rất chậm, khi được khi mất. Chán dễ sợ luôn!
Có một cái điện thoại tốt và mạnh thì mọi chuyện trở nên rất thuận tiện, thì giờ được tiết kiệm rất nhiều. Từ khi có điện thoại tốt, cái laptop kể như bị bỏ xó.
Thôi. Thì giờ rất quan trọng. Tiếc mấy chục đồng để làm gì? Cái điện thoại mới đã mua. Cái cũ này sẽ phải vô thùng nằm trở lại. Biết đâu có ngày nổi hứng bán lại cái điện thoại đó và lại cần tới cái này?
Bán rồi. Chuyện bán cái điện thoại đó tức cười thì thôi. Cũng hai tháng rồi, treo bảng bán điện thoại trên internet. Có người hỏi mua, kỳ kèo và trả giá. Thấy hơi rẻ, nhưng kệ, chơi luôn. Mua cái điện thoại khác thì giữ cái cũ lại để làm gì? Bán! Tới ngày hẹn gặp để múc cháo trao tiền thì họ xù! Chơi kỳ! Không những một, hai người như vậy luôn :) Không sao. Nhưng điện thoại mới đã mua rồi.
Hí hửng xài điện thoại mới. Hư! Hỉ??? Điện thoại còn mới nguyên con mà hư! Hư thiệt! Dzận quá! Trả lại! Lấy điện thoại cũ, chưa bán được, đem ra xài lại.
Cách đây mấy bữa, thấy có cái điện thoại kia bán ở eBay, nhìn ngon cơm, và khá rẻ. Đúng là "thấy mới nới cũ", nhìn lại cái điện thoại đang xài thấy muốn ... bán dễ sợ luôn. Treo bảng khác! Người đầu tiên hỏi mua là một bà ... cảnh sát. Lại xù, "Tao đang kẹt xe, thôi tao không mua nữa."
- Cám ơn bà đã báo tin. Bà lái xe cẩn thận.
(Nhưng trong bụng thì tui biết bà mới nói láo. :) )
Có ông kia gởi email hỏi mua. Và ổng viết, "Mày làm ơn giữ điện thoại lai, đừng bán cho ai. Ngày mai tao sẽ tìm gặp." Ô kê! Giờ này tui không tin ai hết. Hễ gặp và đưa tiền tận tay mới tin. Ngày hôm sau, ổng lái xe tới thiệt. Ổng cũng bị kẹt xe, và ổng gọi diện thoại 4-5 lần, xin lỗi là tới chậm, và hứa là sẽ tới. Đi ra chổ tiệm tạp hóa chờ ổng tới. Có ông khác gởi email, hỏi mua. Trả lời ổng là đang chờ bán, sẽ báo ổng biết là có bán được hay không. Ông này tới thiệt. Đưa điện thoại cho ổng phá thử cho biết. Ổng không cần coi. Chơi sang há! Ổng nói, "Đọc mấy câu quảng cáo của mày, tao biết mày nói thiệt. Tao không cần thử."
- Cám ơn ông rất nhiều. Đây là một trong năm kiểu điện thoại đứng đầu bị tụi Tàu làm hàng giả. Cái điện thoại của tui được làm đúng từ Đại Hàn. Để tui mở ra cho ông coi.
- Tao không cần coi mà. Chỉ cần nhìn mày còn giữ cả cái hộp, giấy tờ, có pin dự trữ, có vỏ bọc và mặt kiếng bảo vệ (tempered-glass screen protector) dự trữ ... thì tao tin là mày rất cẩn thận.
Và vậy là ổng xòe tiền ra, mình đưa cái điện thoại...
Tiếc của là ở chổ này: Lâu rồi, có cái điện thoại Windows phone của hãng Nokia. Tính liệng thùng rác từ lâu. Nhờ cái tính tiếc của mà vẫn còn giữ, giờ này lấy ra xài đỡ trong lúc đón cái mới về.

Nếu chỉ dùng để gọi điện thoại, chụp hình, và nhắn tin (text message) thì cái này tuyệt vời. Âm thanh nghe rõ ràng, hình ảnh chụp từ điện thoại thì khỏi chê. Phần ống kính chụp hình được chế tạo từ hãng Carl Zeiss mà.
Nghe nhạc từ cái điện thoại đó thì hay lắm. Bỏ điện thoại trong túi hoặc ở ghế xe bên cạnh và nghe nhạc bằng bluetooth thì hết ý:
Tiếc là cài thêm email thì nó cà dựt. Windows phone không muốn mình xài email từ chổ khác, ngoài email của Windows (Outlook). Xài internet thì nó chạy rất chậm, chỉ tới 3G là tối đa, trong khi tiền mình đã trả cho tốc độ 4G LTE. Viber hoặc Line cài vô thì cũng rất chậm, khi được khi mất. Chán dễ sợ luôn!
Có một cái điện thoại tốt và mạnh thì mọi chuyện trở nên rất thuận tiện, thì giờ được tiết kiệm rất nhiều. Từ khi có điện thoại tốt, cái laptop kể như bị bỏ xó.
Thôi. Thì giờ rất quan trọng. Tiếc mấy chục đồng để làm gì? Cái điện thoại mới đã mua. Cái cũ này sẽ phải vô thùng nằm trở lại. Biết đâu có ngày nổi hứng bán lại cái điện thoại đó và lại cần tới cái này?
Saturday, September 17, 2016
Sống để ...
Sống để yêu, rồi chết! :)
Nhìn con ve sầu, Bảy Ròm nổi hứng nói vậy. Mùa hè đang sắp hết. Ve sầu chết khá nhiều. Lâu lâu, mình dẫm lên xác nó, nghe giòn rụm. Bảy giữ lại một con:
Nó chết rồi. Bảy giữ nó trong cái ống nghiệm. Vĩnh viễn suốt đời không hư hại (trừ khi Bảy Ròm đem liệng thùng rác). :)
Nhìn gần hơn:
Nói triết lý rằng "Sống để yêu, rồi chết!", nhưng sự thật thì Bảy Ròm nghĩ vậy. Ve sầu có nhiều chủng loại. Đa số tụi nó sống ... ở dưới đất. Nó đẻ trứng dưới đất. Cái trứng lớn lên trong lòng đất nhiều năm. Tùy, có loài sống dưới đất 2-3 năm, có loài sống dưới đó tới ... 19 năm. Nếu có điều kiện phát triển tiếp tục, cái trứng nảy nở thành con ve sầu, và sống trên cây. Và, nó chỉ sống có một mùa hè mà thôi. Trong ba tháng đó, nó lo ... có vợ có chồng, sinhcon, lộn, sinh trứng, để rồi cuối mùa hè duy nhứt đó thì nó rớt xuống đất và thoát khỏi kiếp trần. :)
Như vậy, không có nghĩa là sống để yêu rồi chết hay sao?
Con người mình cũng vậy mà thôi. Mới nhìn thì có nhiều người nghĩ rằng người ta sống và làm việc, để kiếm tiền, để thành đạt và giàu có, để tận hưởng của cải, vật chất. Nhìn kỹ lại thì có được mấy ai sống mà không cần có người khác bên cạnh? Mấy ai sống hoàn toàn tự lập mà không nương nhờ người khác hoặc không giang tay giúp đỡ người khác? Mình không thể tự hái trái cây để ăn suốt đời, mà phải có người làm ra lúa gạo. Mà trái cây cũng phải có người trồng, chớ bản thân mình không thể trồng tất cả những rau quả, cây trái cho suốt đời mình cần.
Tuy không nói ra, tuy không thấy rõ trước mắt, mọi người rồi phải sống chung với người khác. Và trong cuộc sống thành xã hội như vậy, con người sống mà không phải vì yêu thì ... chết trớt cha cho khỏe xác.
Tất cả mọi người, ngay cả những vị tu hành, sống trong dòng kín và xa lánh người phàm, đều cần có tình yêu. Và tất cả mọi người đều cần được yêu.
Bạn không cần như vậy? Thiệt không đó?
Nói thêm là ve sầu không cắn, không có hại. Người ta dùng nó làm thức ăn và thuốc chữa bịnh.
BR
Nhìn con ve sầu, Bảy Ròm nổi hứng nói vậy. Mùa hè đang sắp hết. Ve sầu chết khá nhiều. Lâu lâu, mình dẫm lên xác nó, nghe giòn rụm. Bảy giữ lại một con:
Nó chết rồi. Bảy giữ nó trong cái ống nghiệm. Vĩnh viễn suốt đời không hư hại (trừ khi Bảy Ròm đem liệng thùng rác). :)
Nhìn gần hơn:
Nói triết lý rằng "Sống để yêu, rồi chết!", nhưng sự thật thì Bảy Ròm nghĩ vậy. Ve sầu có nhiều chủng loại. Đa số tụi nó sống ... ở dưới đất. Nó đẻ trứng dưới đất. Cái trứng lớn lên trong lòng đất nhiều năm. Tùy, có loài sống dưới đất 2-3 năm, có loài sống dưới đó tới ... 19 năm. Nếu có điều kiện phát triển tiếp tục, cái trứng nảy nở thành con ve sầu, và sống trên cây. Và, nó chỉ sống có một mùa hè mà thôi. Trong ba tháng đó, nó lo ... có vợ có chồng, sinh
Như vậy, không có nghĩa là sống để yêu rồi chết hay sao?
Con người mình cũng vậy mà thôi. Mới nhìn thì có nhiều người nghĩ rằng người ta sống và làm việc, để kiếm tiền, để thành đạt và giàu có, để tận hưởng của cải, vật chất. Nhìn kỹ lại thì có được mấy ai sống mà không cần có người khác bên cạnh? Mấy ai sống hoàn toàn tự lập mà không nương nhờ người khác hoặc không giang tay giúp đỡ người khác? Mình không thể tự hái trái cây để ăn suốt đời, mà phải có người làm ra lúa gạo. Mà trái cây cũng phải có người trồng, chớ bản thân mình không thể trồng tất cả những rau quả, cây trái cho suốt đời mình cần.
Tuy không nói ra, tuy không thấy rõ trước mắt, mọi người rồi phải sống chung với người khác. Và trong cuộc sống thành xã hội như vậy, con người sống mà không phải vì yêu thì ... chết trớt cha cho khỏe xác.
Tất cả mọi người, ngay cả những vị tu hành, sống trong dòng kín và xa lánh người phàm, đều cần có tình yêu. Và tất cả mọi người đều cần được yêu.
Bạn không cần như vậy? Thiệt không đó?
Nói thêm là ve sầu không cắn, không có hại. Người ta dùng nó làm thức ăn và thuốc chữa bịnh.
BR
Thursday, September 15, 2016
Nôn nao ...
Nôn nao làm được nhiều chuyện cho chổ này. Có hứng thú viết bài lắm chớ. Nhưng còn phải đọc cho xong cuốn sách. Còn phải sửa lại nhiều chổ. Còn phải làm tấm bảng ở phía đầu trang. Còn phải làm video ở YouTube ...
Làm hết sức mình, nhưng không nên dồn dập, không vội vã.
Nôn nao, nhưng kiên nhẫn!
BR
Làm hết sức mình, nhưng không nên dồn dập, không vội vã.
Nôn nao, nhưng kiên nhẫn!
BR
Subscribe to:
Posts (Atom)






